Tôi và đêm là hai kẻ cô đơn thành đôi tri kỉ
Tạm biệt nhé đêm đen
Anh về cùng ngày nắng
Cốc cà phê dẫu đắng
Thì cũng chỉ thế thôi
Giữ giọt đắng trên môi
Giọt buồn trôi vào dạ
Đêm chẳng lời từ tạ
Của một giấc mơ hoang...
Anh vẫn gã đi hoang
Tìm gì trong thành phố
Những bóng hình xiêu đổ?
Sau nỗi nhớ đèn khuya ...
Sau nỗi nhớ đèn khuya
Có gì trên phố vắng
Cốc cà phê còn đắng?
Chút khói trắng mênh mang???
Vẳng một tiếng đinh đang
Của gió về chuông hát
Giọt sầu rơi bỏng rát
Lặng khói thuốc trên môi...
Hỏi, ai giữ tình tôi
Để tìm hoài lặng lẽ
Sài Gòn, đêm rất khẽ
Chạm vào góc con tim
Đêm của những lặng im
Của nồng nàn khói thuốc
Bản tình ca quen thuộc
Hoa sữa vẫn chưa rơi
Đêm, của những buông lơi
Lối về không chung lối
Của Sài Gòn chật chội
Chẳng thể gặp lại nhau
Đêm của khóe mắt chau
Của một bàn tay ướt
Của người đi xuôi ngược
Của tất cả dịu êm
Đêm ... Đẹp thế nào cũng chỉ là đêm. Bình yên thế nào cũng thế... vì người ta cần ngày nắng, còn đêm về người ta chỉ mặc nhiên!
0 nhận xét :
Đăng nhận xét
Khách hàng liên hệ trực tiếp Hotline: 0905.800.889 | 0979.432.439 để được tư vấn kỹ hơn